Manga Anime Fanclub

  • Search
  • vietnam
  • Đăng ký Đăng nhập

Quên mật khẩu?

     Hoặc     
Đăng nhập bằng tài khoản:
facebook

You are not connected. Please login or register

yoh 1 [Short -fic] My Happiness is....??? on Sat Feb 11, 2012 8:17 pm







Admin
Admin
Author:Yoh
Title: My happiness is...???
Category: Sad, Tragedy, Romantic * chắc thế*
Rating: 13+ * yoh nghĩ thế*
Status: Complete
Summary: Định mệnh đã đẩy họ vào một vòng xoáy không lối thoát.... suốt 1000 năm... vì người mình yêu thương họ có thể làm tất cả, thậm chí là hy sinh cả mạng sống...

My happiness is...???


Part 1:

Có người nói, những đám mây trên bầu trời không nên gặp nhau.
Nếu như đã chạm mặt, vậy thì sẽ có trận mưa.
Khi những người không nên gặp lại gặp nhau, đây chính là trò đùa tàn khốc của ông trời.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Cái chết của ngươi sẽ giải quyết hết mọi thù hận! Đây chính là cái giá phải trả cho sự phản bội lại hoàng tộc! – Người đàn ông lạnh lùng lên tiếng, chĩa thẳng mũi kiếm vào người Anna

Anna Kyoyama _ một cô gái mang vẻ đẹp thánh thiện của một thiên thần
Anna Kyoyama_ một cô gái với nụ cười toả sáng chẳng khác nào ánh dương ban mai
Và Anna Kyoyama _ con gái của người đã phản bội lại hoàng tộc
-Hãy chết đi!!!
Mũi kiếm lao nhanh đến người Anna, cô nhắm chặt mắt lại… không né tránh… không phản kháng…

Tạm biệt Narumi…
Chắc là em không thể bên cạnh chàng nữa rồi… mong là mọi chuyện sẽ chấm dứt tại đây… nếu có kiếp sau em nguyện sẽ lại cùng chàng sánh bước bên nhau…
Vĩnh biệt…


PHẬP!!!
Một dòng máu đỏ tươi chảy ra… nhưng sao… cô không cảm thấy đau đớn. Cô mở mắt ra và dường như không thể tin được vào những gì mình đang nhìn thấy. Narumi đã đỡ nhát kiếm ấy.

Narumi Mizushiro _ một chàng trai mang vẻ đẹp lạnh lùng của một ác quỷ
Narumi Mizushiro_ một chàng trai với trái tim băng giá
Và Narumi Mizushiro _ Diêm La đại đế tương lai

-Không, Narumi!!! Chàng làm gì thế này? Tại sao… Tại sao chàng lại không để mọi chuyện kết thúc tại đây?
-Vì ta… ta yêu nàng… và ta sẽ không để mất nàng… dù chỉ là một lần… - Narumi dùng hết sức nói những lời ấy và rồi cậu bất tỉnh
- Không… em xin chàng… em xin chàng mà! – Nước mắt làm lời nói của cô thêm nghẹn ngào, cô nắm chặt lấy tay Narumi, rồi quay sang hai tên sát thủ đang đứng đối diện – Ta xin các người, hãy cứu lấy chàng ấy, chàng ấy là Đại đế tương lai cơ mà!
-Đương nhiên là bọn ta sẽ cứu thái tử nhưng… nếu ngươi cứ tiếp tục còn sống thì cảnh tượng ngày hôm nay nhất định sẽ tái diễn… ngươi thật sự muốn thái tử vì ngươi mà phải chịu đau đớn thế kia sao? – Một giọng phụ nữ vang lên
Anna cúi xuống nhìn Narumi, nước mắt lại cứ thế tuôn trào…

Ta cũng không muốn mất chàng, dù chỉ là một lần… Nhưng Narumi, chàng phải cai quản cả vùng đất Diêm Đế này… vì thế… chàng phải sống và sống thật hạnh phúc…

-Cách duy nhất để cứu sống thái tử đó là ngươi phải đánh đổi linh hồn mình! – Người phụ nữ ấy lại lên tiếng
-Đánh đổi linh hồn? Đây là cấm thuật cơ mà, chỉ những người trong dòng tộc Takeuchi mới có thể và được quyền sử dụng. Thật ra ngươi là ai? – Anna nói bằng một giọng đầy cương quyết, tay vẫn nắm chặt tay của Narumi
-Ta là Yuki Takeuchi, người đứng đầu dòng tộc và là cận vệ của hoàng hậu
Sau lớp mặt nạ và chiếc áo choàng màu đen tuyền là một gương mặt thanh tú với đôi mắt sắc sảo cùng mái tóc màu nâu vàng óng ả - cô gái ấy chỉ trạc tuổi Anna và Narumi.
-3 ngày chính là thời gian để thực hiện việc đánh đổi linh hồn, và ngươi sẽ được ở bên cạnh thái tử nhưng… ta không dám chắc linh hồn của ngươi sẽ đầu thai ở kiếp sau, có lẽ sẽ mất hàng trăm năm … và vì đây là cấm thuật cho nên linh hồn của ngươi sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ. Ngươi có chấp nhận không?
-Miễn sao có thể cứu sống được chàng ấy, việc gì ta cũng có thể làm!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
--- 3 ngày sau ---
-Anna… Anna đâu rồi? Nàng ấy đang ở đâu? Nàng ấy có sao không? Tại sao… Tại sao không trả lời ta hả? – Narumi hét lên giận dữ
-Thái tử bình tĩnh đã nào! Vết thương vẫn còn chưa lành hẳn đâu đấy! – Yuki nhẹ nhàng trả lời
-Anna là một cô gái rất thông minh, dù cô ta có lựa chọn như thế nào thì sự lựa chọn ấy vẫn luôn đúng đắn, không phải thế sao?! Ngài hãy tôn trọng và chấp nhận sự lựa chọn ấy đi!
-Ta sẽ không bao giờ chấp nhận đâu! Ta sẽ chờ… dù có bao nhiêu năm trôi qua ta cũng sẽ chờ… chờ lời giải thích từ nàng ấy

1000 năm trôi qua…
1000 năm thấm đượm nỗi đau khổ của linh hồn Anna…
1000 năm với sự chờ đợi mỏi mòn của Narumi…
1000 năm… như vậy là quá đủ!!!

Cuối cùng họ lại gặp nhau, tình cảm giữa họ lại nảy sinh… nhưng…dòng máu chảy trong người Anna vẫn lại là dòng máu đáng nguyền rủa ấy…

1000 năm… sao mọi chuyện vẫn chẳng thay đổi gì hết???

Khi những người không nên gặp lại gặp nhau, đây chính là trò đùa tàn khốc của ông trời.

--- Trường trung học Tsukumi – lớp A1 – sau giờ học ---
-Sự chờ đợi của ngài rốt cuộc đã được đền đáp rồi nhỉ! – Yuki cười đầy châm chọc – Nhưng cái dòng máu ấy sẽ chẳng thể nào rủ bỏ được đâu, kết quả sẽ lại giống như 1000 năm trước thôi! Từ bỏ đi, ngài Narumi! Đằng nào thì cô ta cũng chẳng còn nhớ gì cả, ngài còn chờ đợi điều gì chứ? Giải thích ư? Nực cười quá! Ngài mong Anna của hiện tại sẽ cho ngài lời giải thích như thế nào đây?
-Ta không còn chờ đợi lời giải thích ấy nữa rồi! Chỉ cần mỗi ngày được ở bên nàng ấy, nhìn thấy nụ cười hồn nhiên ấy, dù không phải là Anna của 1000 năm trước nhưng ta vẫn cảm thấy rất mãn nguyện! Thôi cũng trễ rồi đấy! Về thôi! – Narumi đứng dậy rồi bước nhanh về phía cửa lớp

Ngài thật sự yêu cô ta đến vậy sao, ngài Narumi?
Mày là đồ ngốc Yuki à! Không phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao? Mày đang hi vọng… đang chờ đợi điều gì chứ, đồ ngốc?
Xin lỗi, ta xin lỗi… Anna … nhưng ta …. ta không muốn nhìn thấy ngài Narumi lại phải mỏi mòn chờ đợi trong đau khổ nữa!Phải chi đừng là ngài ấy… đừng là Narumi!!!

---Công viên Tsukumi * thiệt ra bí quá, thui cứ để trùng tên đại zị ^^”*---
-Cậu có chuyện gì muốn nói với tớ à, Yuki-chan? – Anna nhẹ nhàng hỏi
-Nếu như không muốn lặp lại câu chuyện 1000 năm trước thì tốt nhất nên tránh xa Narumi!
-1000 năm trước? Cậu nói gì… tớ không hiểu?
-Ngươi sẽ hiểu ngay thôi! Khôi phục trí nhớ! – Yuki vừa nói xong lập tức xuất hiện những đốm sáng, chúng tiến gần đến Anna và rồi ….
-Áhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!! – Anna hét lên thất thanh, tay ôm chặt lấy đầu – Đau đầu quá, Yuki, tớ đau đầu quá! Yuki, cứu tớ với!!!

…Ta không muốn mất nàng dù chỉ là một lần… ta yêu nàng…
… Ngươi phải đánh đổi linh hồn…
… Ngươi thật sự muốn vì ngươi mà ngài ấy phải chịu đau đớn thế kia sao?...

-Khônggggggggg!!! Dừng lại … xin hãy dừng lại đi, ta xin ngươi… ta xin ngươi mà!
.
.
.
.
.
-Ta xin lỗi! Thật sự ta cũng muốn dùng cách này đâu! Bởi vì ngài ấy quá yêu ngươi… mà ta thì… - Tiếng Yuki ngày càng nhỏ dần
-Ngươi yêu Narumi phải không? Ta không trách ngươi đâu, vì vốn dĩ tình yêu là thế mà! – Anna mỉm cười một cách nhẹ nhàng - Ta quyết định rồi! Ta sẽ rời xa Narumi… mãi mãi!
-Thật sao? – Yuki mừng rỡ nói – Àh… ý ta là… ta…
- Hì, ngươi cũng dễ thương thật đấy! Có ngươi ở bên cạnh Narumi ta cũng cảm thấy yên tâm!
-Cảm ơn ngươi nhiều lắm Anna! Nhưng tại sao ngươi lại làm vậy? Ngươi không muốn ở bên cạnh Narumi sao?
-Ta muốn ở bên cạnh chàng ấy chứ nhưng … nếu sự có mặt của ta làm chàng ấy phải đau khổ thì thà ta chọn cách ra đi… như vậy sẽ tốt hơn… cho ta, Narumi và cho cả ngươi nữa!

--- Sáng hôm sau – giờ giải lao – trường trung học Tsukumi---

-Em nói sao? Chia tay? Anh có nghe nhầm không? – Narumi tưởng chừng như rụng rời chân tay khi nghe Anna nói như thế
-Đúng! Anh không nghe nhầm đâu! – Anna trả lời một cách lạnh lùng
- Nhưng… tại sao?
-Bởi vì tôi không yêu anh!
-Em nói dối! Em đang đùa phải không Anna? Nhìn anh đi,Anna! Hãy nói với anh là em đang đùa đi! – Narumi nắm chặt lấy vai của Anna
-Tôi không đùa! Anh nghe cho rõ đây… – Anna nhìn thẳng vào mắt của Narumi, ánh mắt của cô thật sự không còn chút cảm xúc – TÔI KHÔNG YÊU ANH!TÔI THẬT SỰ RẤT GHÉT ANH! Tôi ước là mình chưa bao giờ gặp anh!
….
-Em… em thật sự muốn như thế sao, Anna?
-Đúng vậy! – Anna vẫn trả lời một cách lạnh lùng
-Nếu như đó là điều em muốn thì anh sẽ làm theo! Anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa đâu! – Narumi bỏ tay khỏi vai của Anna và bước đi
.
.
.
-Khoan đã Narumi! – Anna chạy theo Narumi – Chúng ta vẫn là bạn mà, bắt tay một cái để tạm biệt chứ? – Anna mỉm cười thật tươi và đưa tay về phía trước
-Uhm, là bạn! – Narumi cũng đưa tay về phía trước rồi nắm lấy tay Anna, bất thình lình cậu kéo nhẹ Anna về phía mình và ôm chặt lấy cô

Tại sao lại không dừng lại chứ, tên sát nhân vô hình kia? Dù chỉ là một khắc nhưng cũng đủ để cô nhìn thấy cậu vẫn còn bên cạnh… dù chỉ là một giây nhưng cũng đủ để cô cảm nhận hơi ấm quen thuộc ấy… nhưng… tự lúc nào … cô chỉ còn lại một mình…

Nước mắt cứ thế rơi mãi, rơi mãi, không sao kiềm lại được mà có lẽ cô cũng không cần phải làm thế, cô đã làm quá đủ trong 15 phút ấy rồi.

Em xin lỗi Narumi… em thật sự xin lỗi…
Anh đừng bao giờ quay trở lại đây nữa! Hãy hứa với em đi, Narumi… Narumi!!!
Em yêu anh, Narumi!Mãi mãi yêu anh!

.
.
.
.
.
THE END
.
.
.
.
.
.
.
OR
.
.



tks bé Nắng nhìu lắm áh!! *ôm ôm*

Message reputation : 100% (1 vote)






Admin
Admin
Em lấy tem !!! * vừa ôm vừa chạy * Giữ lời hứa với chị em sẽ là người com đầu tiên ! ^ ^
Short-fic buồn quá chị ạ * chuyện đương nhiên thế mà em cũng nói = = * nó đầy cảm xúc và tâm trạng * nhưng chẳng hiểu vì sao em lại ko khóc nhỉ * nhưng có lẽ có thể là do chị viết nhân vật ở 2 không gian khác nhau nên về sau thì em hơi bị khó hiểu , với lại theo em diễn biến cũng hơi nhanh * nhưng chắc là em tư duy chậm * còn về cảm xúc và lời văn thì em hem có gì để nói * vì nó quá hay * Đó là ý kiến của em ! Mong chị tiếp tục viết nhiều *short* fic hơn nữa ^ ^ ! Bé Nắng ủng hộ chị !!!
p/s : Vote "Thanks" cho chị nà ! run in



Spoiler:
* Thanks yoh-neechan :X *
* Thanks Dark-neechan :X *

* Thanks bé Yoro của chị :X *

[center]
[b]Tôi tin rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn...
* thanks chị YU yêu :X *

* Nhào nhào vào ôm * run in Jay-sama của Nắng :X !!!

[/center][/b]







Member
Member
oc, đúng là tr 13+, e chả hỉu j cả, *chết rùi*, aaaaa, e lỡ mồm ý mà, e chưa đọc đâu, chưa đọc đâu *phẩy phẩy tay*, đừng mắng e *ôm đầu**rón rén* chạy nhanh thui, té lẹ *phi như ngựa* run

Lam.] 4 Re: [Short -fic] My Happiness is....??? on Mon Feb 13, 2012 2:04 pm







Admin
Admin
E k bik e đã 13 chưa nữa =)) Nhưng mak e đọc hổng hỉu j hết á ... Chắc chưa tới tuổi hoặc đầu óc e k đc ok cho lắm =="
Kết e vẫn k hỉu ... Dù e đã đọc fic này mấy lần r =="
ANW, nó cũng ok đó c ;)) Ủng hộ 1-shot típ nhaaaaaaa



It's blue. What else matters?







Admin
Admin
@ Jay : ủa em nhớ ko lầm thì anh cũng 13 rùi mừ * em cũng vậy nè , vừa đủ tuổi "đọc fic" 40 * với lại em thấy nó cũng âu có khó hiểu mấy đâu anh...* mặc dù đoạn cuối em cũng ko hiểu 130 * chắc có lẽ là do tình tiết hơi nhanh * theo em đoán thế 166 * nên nó gây khó hiểu thui ạ * theo em là thế run *
@ Yoro : bé đọc rùi đúng hem zạ ??? Twisted Evil



Spoiler:
* Thanks yoh-neechan :X *
* Thanks Dark-neechan :X *

* Thanks bé Yoro của chị :X *

[center]
[b]Tôi tin rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn...
* thanks chị YU yêu :X *

* Nhào nhào vào ôm * run in Jay-sama của Nắng :X !!!

[/center][/b]







Member
Member
@c Nắng: đâuuuuuuuuuuuuuuu c, làm j có chuyện đó ạ, e chưa đọ chưa đọc chưa đọc đâu *phẩy tay* *chối bay chối biến*, alone mà, e đọc cũng chả hỉu cái j cả lun, aaaaaaaaa, chít, là e có đọc cũng chả hỉu kía j cả lun chứ, hehehe*gãi đầu*, *nhìn quanh*, huhuhu, *nhầm rầm* dễ chết lắm, chuồn là thượng sách *phi nước đại* run

Lam.] 7 Re: [Short -fic] My Happiness is....??? on Mon Feb 13, 2012 7:06 pm







Admin
Admin
* Kéo * Yoro đi đâu đó e ??? * Cười * Còn chối nữa :| A đi méc mẹ e đay * Chạy * Cơ mà a đùa thôi, đừng nghĩ j nhé e ieu =]]]]]] Bôi đen dòng đó r coi nhé e
@ Nắng: Lớp a cứ bảo là 12 ... Mẹ a bảo 13 ... A hổng bik nữa * Gãi gãi đầu *



It's blue. What else matters?







Member
Member
k, e nghĩ mất rùi, tại a để dòng đó ở sau đấy, hức hức,
Hé hé, e đùa, đùa, là đùa thui, hé hé Embarassed ,à mà với lại, kéo mạnh e lúc e đang chạy à,
Ai cha, e ngã rùi đó a Jay*đè lên a Jay*, a có sao k thế, a Jay iêu quý eyes *vẫn ngồi trên bụng*, *giãy giãy*, hé hé, nảy quá đi ha a jay, hô hô hô, à nhầm, a Jay à, a có sao k thế, cần e kéo lên k , *chớp chớp mắt*

Lam.] 9 Re: [Short -fic] My Happiness is....??? on Tue Feb 14, 2012 3:46 pm







Admin
Admin
Kéo lên mau con bé kia !!!
Dám đè lên bụng tui hả ..... ??? * Cầm dao chém loạn xạ *
* Xô ra *
Ai da ... Chết cái bụng của tui ==•
Chết này h ta spam nhể ... ?
Quay lại chỉ đề chính * Ngó lơ *
C Yoh típ tục phát huy nhá ! E iêu c nhiều : x



It's blue. What else matters?







Admin
Admin
@ Jay + Yoro : spam hoài vậy 2 "tềnh yêu" , coi chừng Smod xử đó nhá ! Exclamation * đang thi hành công vụ chứ hem có spam Exclamation *
@ Yoh : Mong chị tiếp tục phát huy thêm nhiều short fic nữa chị nhé * vì long em đọc ko nổi 130 * em ủng hộ chị 2 tay 2 chân ! yeah , cơ mà chị giải thích đoạn cuối cho em ik ạ = = * em pó tay với nó = = *



Spoiler:
* Thanks yoh-neechan :X *
* Thanks Dark-neechan :X *

* Thanks bé Yoro của chị :X *

[center]
[b]Tôi tin rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn...
* thanks chị YU yêu :X *

* Nhào nhào vào ôm * run in Jay-sama của Nắng :X !!!

[/center][/b]







Member
Member
E nói nốt: đc rùi, hé hé, lơ e thì e lơ lại vậy, nhưng mà, spam là j ý nhỷ phone , e hỏi anh e k trả lời, nhưng mà e đi đâu ý ạ, cũng thấy có 1 cái box có chữ spam đó, sao rum mình k có nhỷ, thiệt ra e cũng gần gần hiểu nghĩa của từ này rùi thì phải
@c Yoh: 2 cái người trên ý ạ *chỉ chỉ*, ai cũng nói c phát huy, nhưng mừ, e có cảm giác e sẽ mãi chả hỉu đc, huhu (e ngốc hơn hột mơ mừ, hé hé hé), e nói với c câu khác nghe nó lạ nhé, *thiệt ra e chả nghĩ đc cái j đâu, nói thế thui*, e thích cái nì đc chuyển thành truyện tranh hơn cơ ạ, hé hé hé, suy nghĩ khi lần đầu tiên e đọc, hjhj Embarassed

yoh 12 Re: [Short -fic] My Happiness is....??? on Sat Feb 18, 2012 7:14 pm







Admin
Admin
@ Nắng Jay Yoro:
hì, lời đầu tiên ss muốn nói là cảm ơn 3 em nhiều lắm, cảm ơn zì đã đọc fic của ss nà, nhận xét fic của ss nà plz

thứ 2 là .... đây mới chỉ là part 1 cơ muh, mí em ko hỉu cũng là chiện đương nhiên thui ^^ nhưng muh ss cũng phải thừa thận 1 điều là... ss ziết hơi bị rối, nên dễ gây khó hiểu lắm ^^"
thui thì bây h ss tóm tắt lại phần 1 ha * để mí em tiện theo dõi típ phần 2* ^^

Anna và Narumi yêu nhau nhưng vì Anna là con gái của ng phản bội lại hoàng tộc nên 2 người ko thể bên nhau đc. Vì muốn cứu sống Narumi, Anna chấp nhận hy sinh - đánh đổi linh hồn áh. 1000 năm sau, họ gặp lại nhau, mặc dù ko nhớ gì hit nhưng Anna vẫn cứ mãi là Anna, tình iu giữa 2 ng họ cũng thế. Yuki zì quá iu Narumi, ko mún Narumi lại phải bị thương ( zì Anna) như 1000 năm trc nên đã khôi phục trí nhớ cho Anna. Anna cũng ko mún mọi chiện lại lặp lại như 1000 năm trc nên đã chọn con đường là ra đi...

Part 2:

.
.
.
.
.
THE END
.
.
.
.
.
.
.
OR
.
.
.
.
.
BEGINNING



--- 1 năm sau – Tại hoa viên của Diêm La quốc---
-Hủy hôn? Tại… tại sao chứ? – Yuki dường như không thể nói thành lời khi ước mơ bấy lâu nay của cô đang bị vùi nát bởi những lời nói ấy
-Đúng, ta thật sự không thể kết hôn với em! Ta yêu Anna, em biết điều đó mà! Ta lên ngôi hoàng đế cũng chỉ vì muốn gỡ bỏ hai chữ “phản bội” ấy cho Anna mà thôi. Và ta đã làm được rồi đấy, em thấy không? Chỉ còn một giờ đồng hồ nữa thôi, khi nhật thực xảy ra, ta sẽ lên ngôi, sau khi giải trình, ta và cô ấy sẽ mãi mãi được ở bên cạnh nhau! – Narumi nói bằng một giọng hết sức vui mừng, cậu hoàn toàn không để ý rằng từng lời nói của mình đều như một lưỡi dao đang cứa sâu vào trái tim của Yuki
-Hãy thôi đi, ngài Narumi!!! – Yuki hét lớn, nước mắt bắt đầu tuôn rơi – Ngài hẹn gặp tôi chỉ để nói những lời ấy thôi sao? Ngài hẹn gặp tôi chỉ để nói rằng ngài và cô gái khác sẽ sống hạnh phúc bên nhau thôi sao?
-Xin lỗi em Yuki! Ngoài hai chữ ấy ta thật sự không còn gì để nói với em cả! – Narumi buông những lời nói lạnh lùng ấy và rồi cậu bước đi


Xin lỗi…??? Chỉ với vỏn vẹn hai chữ như thế mà ngài nghĩ có thể giải quyết mọi chuyện sao, ngài Narumi? Tôi sẽ không để câu chuyện kết thúc dễ dàng như vậy đâu!

---Tại phủ Tướng quân Eguchi---
-Giúp ta đi, Shiaoki! Chẳng phải ngươi yêu Anna sao? Giúp ta thì ngươi cũng sẽ có được cái mình muốn!
-Đúng, ta yêu Anna nhưng ta không hề muốn chiếm hữu cô ấy, ta chỉ cần cô ấy được hạnh phúc thôi! Chẳng phải ngươi cũng nên làm vậy sao, Yuki? Chúc phúc cho người mà người yêu thương!
-Chúc phúc ? Vậy ai sẽ chúc phúc… sẽ cho ta niềm hạnh phúc đây? Chẳng ai cả. Vì vậy ta phải tự giành lấy hạnh phúc cho bản thân mình, không phải thế sao? Ngươi không giúp ta cũng chẳng sao, ta sẽ tự giải quyết!
-Ngươi muốn làm gì cũng được, ngươi muốn giết ai, trả thù ai ta không quan tâm nhưng … nếu ngươi dám làm hại Anna thì ta sẽ không để yên đâu!
-Ngươi đang dọa ta đấy à?Ta thách ngươi đấy,Shiaoki!

Trong khi Narumi đang chuẩn bị cho buổi giải trình thì Yuki cũng đang tiến hành kế hoạch của mình và Shiaoki cũng bắt đầu hành động. Và còn một người nữa…


Chỉ còn 30 phút, ai sẽ nhận được lời chúc phúc từ chúa trời đây?!
--- Tại nhà Anna---
Ping Pong… - tiếng chuông cửa vang lên…
-Ah, Yuki đấy à, lâu quá không gặp!Cậu khỏe không? À, cậu vào nhà đi đã, bên ngoài trời lạnh lắm! – Anna mừng rỡ và mời Yuki vào nhà
-Ta đến đây không phải để chào hỏi gì ngươi đâu! Chết đi! – Yuki vừa nói vừa rút nhanh thanh kiếm và đâm thẳng vào người Anna
KENG!!!
-Shiaoki… ngươi… - Yuki trừng mắt nhìn Shiaoki
Dường như chẳng quan tâm đến ánh mắt cũng như luồng sát khí của người đối diện, Shiaoki quay sang Anna và ân cần hỏi : Cậu có sao không?
-À, tớ không sao! Cảm ơn cậu nhiều lắm! Mà tớ không hiểu… sao Yuki lại…
Anna chưa kịp nói hết câu thì Shiaoki đã lên tiếng – Tớ sẽ giải thích sau, trước mắt cậu cứ việc chạy trốn đi đã, tớ sẽ cầm chân Yuki… Tớ đếm đến 3 là cậu chạy nha!
1…
KENG!!!
2…
-Thái tử điện hạ, có người cầu kiến!
3…
-Sao?
Anna dốc toàn bộ sức lực chạy thiệt nhanh
-Không dễ như vậy đâu! – Yuki đuổi theo
KENG!!!
-Đối thủ của ngươi là ta cơ mà!

…, ngươi phải đến kịp lúc đấy!Nếu không ta sẽ tự tay giết chết ngươi!


Anna chỉ còn biết chạy, chạy mãi…
-Định chạy đến bao giờ nữa hả? – Một giọng phụ nữ vang lên trong không trung
Anna dừng lại, cô nghĩ thầm : Giọng nói vừa rồi là…
-Dì! Có phải dì đấy không? – Anna hét lớn
-Vẫn còn nhớ cơ đấy! Đúng là con ruột có khác… giống nhau lắm, ngay cả trí nhớ cũng giống! Nhưng… ngươi càng giống con người đó thì ta lại càng ghét, càng hận, càng muốn giết ngươi!
Người phụ nữ ấy vừa nói xong, lập tức xung quanh Anna những sợi dây leo từ đâu xuất hiện, quấn lấy người và trói chặt cô vào thân cây gần nhất. Trong bóng tối, người phụ nữ từ từ bước ra…
-Sao dì lại…?
-Muốn biết lí do sao? Được, ta sẽ nói cho ngươi biết nhưng … công chúa thì phải có hoàng tử bên cạnh chứ nhỉ?!
Hộc… hộc…
-A, đến rồi kìa! Sớm hơn ta dự tính đấy! Narumi!
-Mẫu hậu? Anna? – Narumi vừa chạy tới, cậu ngỡ ngàng trước những gì mình đang nhìn thấy
-Mẫu hậu? Dì… dì ấy là… mẫu hậu của anh sao? – Anna cũng bất ngờ không kém
-Dì? Em… vừa mới gọi là… là… dì sao? – Narumi dường như không thể nói thành lời

Cùng lúc đó, tại nhà của Anna, nơi Yuki và Shiaoki vẫn đang giao đấu
-Luồng khí này… người đó cũng đến sao? Cả Narumi nữa?
- Sao tự nhiên ngươi đứng lảm nhảm một mình vậy, Yuki?
-Không ổn rồi! – Yuki chỉ thốt ra được 3 từ đó, rồi cô vụt chạy đi
-Êh, khoan đã! Ngươi đi đâu vậy? Đứng lại đó, Yuki! – Và Shiaoki cũng đuổi theo Yuki

Tại khu rừng – nơi Anna, Narumi đang bị nỗi hoang mang, sự bất ngờ vây hãm
-Thật ra thì ta chẳng phải là hoàng hậu của Diêm La quốc, càng không phải là mẫu hậu của Narumi! Ta biết ngươi đang định hỏi gì, Narumi à. Cha mẹ ngươi đã chết trong cuộc chiến bảo vệ vương quốc này, ngươi đúng là thái tử và sẽ là người kế vị tương lai, cho nên ta đã giả vờ làm mẹ ngươi, để có thể dễ dàng sai khiến con bé Yuki thực hiện kế hoạch giết chết Anna…
-Thì ra suốt bấy lâu nay tôi chỉ là một con cờ trong tay bà sao? – Yuki lên tiếng
-Ồ, đông đủ quá nhỉ! – Người phụ nữ ấy nhếch mép cười – Thế này thì câu chuyện của ta sẽ có nhiều “khán giả” theo dõi hơn rồi! 1000 năm trước, chính ta đã sai Yuki và một tên sát thủ nữa đến giết Anna, nếu không phải vì tên Narumi khốn khiếp đỡ nhát kiếm ấy và con bé Yuki ngu ngốc dùng cấm thuật thì có lẽ ta đã sớm có được “sức mạnh” ấy rồi!
-“Sức mạnh”? Bà nói vậy là sao? – Shiaoki thắc mắc
-Đúng vậy! Con bé Anna sở hữu một thứ sức mạnh cực kì to lớn, nó có thể biến mọi điều ước của người khác trở thành sự thật với điều kiện trao đổi là thứ quí giá nhất đối với bản thân người đó
-Sức mạnh đó… chẳng phải chỉ có nữ thần Hasy mới có sao? – Yuki lên tiếng
-Không sai! Con bé Anna chính là con gái của nữ thần Hasy và ta chính là em song sinh của bà ta! Một quy định khắc nghiệt trong gia tộc là chỉ người mạnh nhất mới được quyền nắm giữ sức mạnh đó và ta đã thua Hasy! Ngay từ nhỏ, việc gì ta làm cũng đều thua kém Hasy, từ việc học hành cho đến phép thuật, ngay cả người con trai mà ta yêu thương nhất cũng bị Hasy cướp mất. Ta không can tâm, tại sao ta lại phải là “em gái của Hasy” chứ?! Một mặt ta nói với Hasy là Quốc vương phản đối chuyện giữa cô ta và người ấy, xúi giục cô ta bỏ trốn; một mặt ta nói với Quốc vương là cô ta đã bỏ trốn cùng với người ở Thiên giới, thế là tội danh phản bội được thành lập. Ta vốn dĩ đã được trao lại sức mạnh ấy nếu như không có sự xuất hiện của ngươi, Anna! Quốc vương vì thấy ngươi còn quá nhỏ và cũng nể tình Hasy đã giúp sức rất nhiều cho Diêm La quốc nên đã tha mạng cho ngươi…
-Chẳng phải 1000 năm trước Anna đã chết một lần rồi sao? Vậy sao bà vẫn không có được sức mạnh ấy? – Yuki lại một lần nữa lên tiếng
-Đúng, nó đã chết nhưng không phải đúng vào giờ phút nhật thực xảy ra! 1000 năm trước ta đã quá chủ quan mà tính toán sai lầm nhưng lần này thì không! Chết đi! – Người phụ nữ ấy hét lên và rồi một thanh kiếm lao nhanh đến chỗ Anna

PHẬP!!!
1000 năm… sao mọi chuyện vẫn chẳng thay đổi gì hết???
Một lần nữa, Narumi lại đỡ nhát kiếm ấy!

-Narumi!!!! – Anna hét lên đau đớn, cô cố vẫy vùng để thoát khỏi những sợi dây leo đang trói chặt mình nhưng càng vẫy vùng thì những sợi dây leo ấy càng siết chặt lấy người Anna, cứa vào da thịt cô và khiến chúng rỉ máu
-Đừng… đừng làm thế nữa, Anna! Anh không thể nào chịu đựng nổi khi nhìn thấy cảnh em bị đau đớn thế kia đâu!
-Anh… anh thật là ích kỉ quá đấy Narumi! Anh chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi sao? Anh nghĩ là em sẽ chịu đựng nổi khi nhìn thấy anh như vậy sao? Narumi à, em yêu anh, thực sự rất yêu anh! Vì thế, hãy hứa với em đi, Narumi, anh sẽ sống…
-Anh hứa với em Anna à… bởi vì… anh rất yêu em!

-Ngài Narumi… ngài có sao không? – Yuki chạy đến bên Narumi
-Yuki đấy à, ta thực sự xin lỗi em!
-Em không cần lời xin lỗi ấy nữa rồi, em chỉ cần ngài sống mà thôi… bởi vì em yêu ngài
Vết thương trên người Narumi càng ngày càng chảy nhiều máu hơn, và dường như cậu cũng đã tới giới hạn mất rồi, người cậu lạnh dần, đầu óc trống rỗng, mắt bắt đầu khép lại để chìm dần, chìm dần vào giấc ngủ…
-Phải làm sao đây? Làm sao đây? – Yuki hoảng loạn, cô chỉ còn biết nói những lời ấy – Đúng rồi! Anna, ngươi có sức mạnh có thể biến điều ước của người khác trở thành sự thật mà! Mau thực hiện điều ước của ta đi!
-Nhưng… điều kiện trao đổi là gì?
-Mạng sống của ta! – Yuki trả lời không chút do dự
-Nhưng…
- Mau thực hiện đi chứ, đừng do dự nữa, linh hồn ngài Narumi sắp tan biến rồi!
-… cảm ơn Yuki! – Anna nhắm mắt lại, đột nhiên người cô phát ra một quầng sáng ấm áp, tuyệt đẹp, nó ngày càng lan rộng… lan rộng… và… cơ thể của Yuki dần biến thành những cánh hoa anh đào… từng cánh hoa mỏng manh được cơn gió nhẹ nhàng nâng đỡ, bay vút lên trời cao… thật tự do…


Em sẽ luôn chúc phúc cho ngài, ngài Narumi!


-Máu chảy nhiều quá! – Shiaoki vung kiếm và những sợi dây leo đứt lìa, Anna ngã xuống, Shiaoki vội đỡ lấy cô – Cậu có sao không? – Shiaoki ân cần hỏi
-Tớ không sao! Narumi… anh ấy… - Anna gạt vòng tay của Shiaoki ra và loạng choạng bước đến chỗ Narumi – Áhhhhh!!!! – Đột nhiên Anna thét lên một cách đau đớn, rồi cô ngã xuống, những vết thương ngày càng chảy máu nhiều hơn
-Anna, cậu sao thế? – Shiaoki vội chạy đến bên Anna
-Hahaha… món quà đặc biệt ta dành tặng ngươi đấy, Anna! Chất độc từ dây leo đã thấm sâu vào xương tủy của ngươi rồi, mà ngươi biết đó là gì không? Là tình dược đấy! Chỉ cần ngươi nghĩ đến Narumi, lập tức chất độc sẽ phát tán và ngươi sẽ cảm thấy cực kì đau đớn, giống như có hàng nghìn, hàng vạn mũi kim đâm vào người vậy! Ngươi đang nghĩ đến cái chết đúng chứ? Bây giờ đang là nhật thực đấy, nếu ngươi chết thì sức mạnh ấy sẽ thuộc về ta! Hahaha… cảm giác muốn sống không được, muốn chết không xong như thế nào? Hahaha…
-Áhhhh!!!
-Anna, tại sao lúc nào cậu cũng nghĩ đến cái tên Narumi ấy chứ? Tại sao cậu không nhìn về tớ dù chỉ là một lần?
-Cậu biết rõ đáp án mà Shiaoki!
-Vậy… đây sẽ là câu trả lời của tớ! Hãy thực hiện điều ước của tớ đi, điều kiện trao đổi chính là mạng sống của tớ
-Trả lời… cho câu hỏi gì chứ?
-Cho chính câu hỏi tớ đã đặt ra cho cậu!

--- Flashback---
-Tại sao suốt ngày cậu cứ phải gây chuyện đánh nhau thế? – Anna vừa bôi thuốc vừa cằn nhằn Shiaoki
-Để gây sự chú ý đối với ai đó!
-Thành công chứ?
-Có thể! – Một nụ cười thoáng hiện trên môi Shiaoki – Mà Anna này, giữa người mình yêu thương và hạnh phúc của người mình yêu thương, cậu sẽ chọn cái nào?
-Đương nhiên là hạnh phúc của người mình yêu thương rồi! Vậy… Shiaoki-kun sẽ chọn cái nào?
-…
-Sao cậu không trả lời?
-Àh... khi nào tớ tìm ra đáp án, tớ sẽ trả lời cậu!
---End Flashback---


ẦM!!! ẦM!!! ẦM!!!
Đất trời bỗng nhiên rung chuyển dữ dội… Đúng vậy! Điều ước của Shiaoki đang được thực hiện…

-Câu trả lời của tớ chính là hạnh phúc của người mình yêu thương! Anna, tớ yêu cậu!
.
.
.
--- Hội chợ của trường Tsukumi---
-Anna, cậu thấy sao? – Yuki vừa nói vừa giơ lủng lẳng một cái móc khóa trước mặt Anna – Anna, cậu có nghe tớ nói không đó? – Yuki chạm nhẹ vào người bạn
-Hả… àh… ờ…
-Cậu bị sao thế? Say nắng hả?
-Không! Chỉ là tớ… có cảm giác … à mà thôi… không có gì đâu! Tụi mình qua gian hàng khác đi! – Anna kéo tay Yuki, khiến cô nàng chưa kịp trả tiền cái móc khóa
Sao mình lại có cảm giác như vừa trải qua một chuyện gì đó rất khủng khiếp, rất đau đớn nhỉ? – Anna vừa đi vừa suy nghĩ, cô vấp phải sợ dây đang căng trên đường … và…

-Cậu không sao chứ? – Tiếng hai người con trai đồng thanh vang lên
-À, tớ không sao! Cảm ơn hai cậu! Tớ tên là Anna, Anna Kyoyama! Còn đây là bạn thân của tớ, Yuki Takeuchi! Còn hai cậu?
-Narumi Mizushiro!
-Shiaoki Eguchi!
Cả hai chàng trai đều đáp một cách gọn lỏn


Điều ước của tớ chính là… mọi việc hãy trở lại như đúng vị trí ban đầu của nó…
Bắt đầu một mối nhân duyên mới…
My happines is…???



THE END

P/s: ss cũng đồng ý zới em đó Yoro, nếu là manga thì dễ hỉu hơn nhìu áh ^^



tks bé Nắng nhìu lắm áh!! *ôm ôm*







Member
Member
E hèm, *nheo mắt *, *dẩu môi*, cảm ơn c Yoh nhìu lắm nha, vì đã tóm tắt lại toàn bộ câu chuyện vì 3 ng, trong đó có e, ehe*gãi đầu* k hỉu j, nhưng mà, vẫn đề là hức hức, c Yoh ơi *mếu máo*, cái phần 2 típ thoe ý ạ, ehe e lại k hỉu cái j nữa rùi, k hỉu j hết trơn ý à Embarassed







Admin
Admin
Ôi Happy Ending !!!! I love you I love you I love you giờ thì em hiểu rồi ạ ! ^ ^ ôi thích truyện này * cô nhân vật chính thông mình phết love * mong là mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với 2 couple đáng yêu đó ! run in Thanks chị yoh nhiều nhiều lắm !!!! yeah yeah yeah * yêu chị nhiều quá đi love love love * thế mà mới đầu chị làm em hết hồn....* bùn hết 5 phút turkey * ôi vui quá đi thôi !!!!
p/s : ủng hộ 2 tay 2 chân việc chuyển fic này thành Manga yeah yeah yeah yeah



Spoiler:
* Thanks yoh-neechan :X *
* Thanks Dark-neechan :X *

* Thanks bé Yoro của chị :X *

[center]
[b]Tôi tin rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn...
* thanks chị YU yêu :X *

* Nhào nhào vào ôm * run in Jay-sama của Nắng :X !!!

[/center][/b]

Sponsored content 15 Re: [Short -fic] My Happiness is....??? Today at 3:03 pm







Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết